重用韵荅严上人 其一

明代 刘基
坐见风霜百草疏,却怜光景渐消除。萍蓬飘荡三年客,松菊荒凉五亩居。 陋巷苍苔封蚁垤,空庭黄叶带虫书。江枫恰似知人意,强学芳菲二月初。
zuò jiàn fēng shuāng bǎi cǎo shū   què lián guāng jǐng jiàn xiāo chú píng péng piāo dàng sān nián sōng   huāng liáng    
lòu xiàng cāng tái fēng dié   kōng tíng huáng dài chóng shū jiāng fēng qià zhī rén qiáng   xué fāng fēi èr yuè chū