中隐庵和赵孺韵

宋代 李廌
退之以文鸣,师友得侯喜。 声名力与俱,虽尊未勇耳。 黄池距青山,孰辨都与鄙。 庵成谁振之,句出闹如市。 千仞宁我高,充实信吾美。 坐令庵内人,前车云可轨。 礼乐有先後,後进则君子。 执方而昧圆,俱野那复史。 伐柯固执柯,畴克求诸迩。 蒸之既匪薪,采焉又非芑。 近交韩与侯,步骤亦常耻。 一医消息尽,布毛自何起。 要须六月息,不息不为已。 敢问二诗人,如何得意旨。
tuì 退 zhī wén míng   shī yǒu hóu  
shēng míng   suī zūn wèi yǒng ěr  
huáng chí qīng shān   shú biàn dōu  
ān chéng shuí zhèn zhī   chū nào shì  
qiān rèn níng gāo   chōng shí xìn měi  
zuò lìng ān nèi rén   qián chē yún guǐ  
yuè yǒu xiān hòu   hòu jìn jūn zi  
zhí fāng ér mèi yuán   shǐ  
zhí   chóu qiú zhū ěr  
zhēng zhī fěi xīn   cǎi yān yòu fēi  
jìn jiāo hán hóu   zhòu cháng chǐ  
xiāo xi jǐn   máo  
yào liù yuè   wéi  
gǎn wèn èr shī rén   de zhǐ