中夜起出门月露浩然归坐灯下有赋

宋代 陆游
月白万瓦霜,露重四山雨。 开门忽惊叹,秋色已如许!去蜀如昨日,坐阅四寒暑。 无才屏朝迹,有罪宜野处。 平生万里心,收歛卧环堵。 朱颜逝不留,白发生几缕?人言尺蠖屈,要有黄鹄举。 功名非老事,岁晚忍羁旅。
yuè bái wàn shuāng   zhòng shān  
kāi mén jīng tàn   qiū   shǔ zuó   zuò yuè hán shǔ  
cái píng cháo   yǒu zuì chǔ  
píng shēng wàn xīn   shōu hān huán  
zhū yán shì liú   bái shēng   rén yán chǐ huò   yào yǒu huáng  
gōng míng fēi lǎo shì   suì wǎn rěn