种药

宋代 梅尧臣
云外阳翟山,实与嵩少接。 山中采药人,能自辨苗叶。 当须斸其根,以遂素所惬。 野箨包旧土,远置风雨捷。 故本含新芽,枯莛带空荚。 植虽乖地势,培壅得专辄。 冬谁论臭香,春定引蜂蝶。 岂惟识草木,庶用补羸苶。
yún wài yáng shān   shí sōng shǎo jiē  
shān zhōng cǎi yào rén   néng biàn miáo  
dāng zhǔ gēn   suì suǒ qiè  
tuò bāo jiù   yuǎn zhì fēng jié  
běn hán xīn   tíng dài kōng jiá  
zhí suī guāi shì   péi yōng zhuān zhé  
dōng shuí lùn chòu xiāng   chūn dìng yǐn fēng dié  
wéi shí cǎo   shù yòng léi nié