众星诗

魏晋 傅玄
朗月并众星,日出擅其明。冬寒地为裂,春和草木荣。 阳德虽普济,非阴亦不成。
lǎng yuè bìng zhòng xīng   chū shàn míng dōng hán wèi liè   chūn cǎo róng
yáng suī   fēi yīn chéng