种仙灵毗

唐代 柳宗元
穷陋阙自养,疠气剧嚣烦。隆冬乏霜霰,日夕南风温。 杖藜下庭际,曳踵不及门。门有野田吏,慰我飘零魂。 及言有灵药,近在湘西原。服之不盈旬,蹩躠皆腾鶱。 笑忭前即吏,为我擢其根。蔚蔚遂充庭,英翘忽已繁。 晨起自采曝,杵臼通夜喧。灵和理内藏,攻疾贵自源。 拥覆逃积雾,伸舒委馀暄。奇功苟可征,宁复资兰荪。 我闻畸人术,一气中夜存。能令深深息,呼吸还归跟。 疏放固难效,且以药饵论。痿者不忘起,穷者宁复言。 神哉辅吾足,幸及儿女奔。
qióng lòu quē yǎng   xiāo fán lóng dōng shuāng xiàn   nán fēng wēn
zhàng xià tíng   zhǒng mén mén yǒu tián   wèi piāo líng hún
yán yǒu líng yào   jìn zài xiāng 西 yuán zhī yíng xún   bié xiè jiē téng xiān
xiào biàn qián   wèi zhuó gēn wèi wèi suì chōng tíng   yīng qiào fán
chén cǎi   chǔ jiù tōng xuān líng nèi cáng   gōng guì yuán
yōng táo   shēn shū wěi xuān gōng gǒu zhēng   níng lán sūn
wén rén shù   zhōng cún néng lìng shēn shēn   hái guī gēn
shū fàng nán xiào   qiě yào ěr lùn wěi zhě wàng   qióng zhě níng yán
shén zāi   xìng ér bēn