重晤梁辑五光禄话旧 其二
风雅都从变后奇,古来词客惯哀时。可怜倒海倾河泪,独立苍茫但咏诗。
fēng
风
yǎ
雅
dōu
都
cóng
从
biàn
变
hòu
后
qí
奇
,
gǔ
古
lái
来
cí
词
kè
客
guàn
惯
āi
哀
shí
时
。
。
kě
可
lián
怜
dào
倒
hǎi
海
qīng
倾
hé
河
lèi
泪
,
dú
独
lì
立
cāng
苍
máng
茫
dàn
但
yǒng
咏
shī
诗
。
。