种芜菁作羹

宋代 朱敦儒
且喜芜菁种得成,苔心散出碧纵横。脆甜肭子无反恶,肥嫩恙儿不杀生。 乐羊岂断儿孙念,刘季宁无父子情。争似野人茅屋下,日高澹煮一杯羹。
qiě jīng zhǒng chéng   tái xīn sàn chū zòng héng cuì tián zi fǎn è   féi nèn yàng ér shā shēng
yáng duàn ér sūn niàn   liú níng qíng zhēng rén máo xià   gāo dàn zhǔ bēi gēng