种莴苣

唐代 杜甫
阴阳一错乱,骄蹇不复理。枯旱于其中,炎方惨如毁。 植物半蹉跎,嘉生将已矣。云雷欻奔命,师伯集所使。 指麾赤白日,澒洞青光起。雨声先已风,散足尽西靡。 山泉落沧江,霹雳犹在耳。终朝纡飒沓,信宿罢潇洒。 堂下可以畦,呼童对经始。苣兮蔬之常,随事艺其子。 破块数席间,荷锄功易止。两旬不甲坼,空惜埋泥滓。 野苋迷汝来,宗生实于此。此辈岂无秋,亦蒙寒露委。 翻然出地速,滋蔓户庭毁。因知邪干正,掩抑至没齿。 贤良虽得禄,守道不封己。拥塞败芝兰,众多盛荆杞。 中园陷萧艾,老圃永为耻。登于白玉盘,藉以如霞绮。 苋也无所施,胡颜入筐篚。
yīn yáng cuò luàn   jiāo jiǎn hàn zhōng   yán fāng cǎn huǐ
zhí bàn cuō tuó   jiā shēng jiāng yún léi chuā bèn mìng   shī suǒ shǐ 使
zhǐ huī chì bái   hòng dòng qīng guāng shēng xiān fēng   sàn jìn 西
shān quán luò cāng jiāng   yóu zài ěr zhōng zhāo   xìn 宿 xiāo
táng xià   tóng duì jīng shǐ shū zhī cháng   suí shì zi
kuài shù jiān   chú gōng zhǐ liǎng xún jiá chè   kōng mái
xiàn lái   zōng shēng shí bèi qiū   méng hán wěi
fān rán chū   màn tíng huǐ yīn zhī xié gān zhèng   yǎn zhì chǐ 齿
xián liáng suī   shǒu dào fēng yōng bài zhī lán   zhòng duō shèng jīng
zhōng yuán xiàn xiāo ài   lǎo yǒng wèi chǐ dēng bái pán   jiè xiá
xiàn suǒ shī   yán kuāng fěi