中庭

唐代 韩偓
夜短睡迟慵早起,日高方始出纱窗。 中庭自摘青梅子,先向钗头戴一双。
duǎn shuì chí yōng zǎo   gāo fāng shǐ chū shā chuāng
zhōng tíng zhāi qīng méi zi   xiān xiàng chāi tóu dài shuāng