重题

唐代 白居易
喜入山林初息影,厌趋朝市久劳生。早年薄有烟霞志, 岁晚深谙世俗情。已许虎溪云里卧,不争龙尾道前行。 从兹耳界应清净,免见啾啾毁誉声。 长松树下小溪头,班鹿胎巾白布裘。药圃茶园为产业, 野麋林鹤是交游。云生涧户衣裳润,岚隐山厨火烛幽。 最爱一泉新引得,清泠屈曲绕阶流。 日高睡足犹慵起,小阁重衾不怕寒。遗爱寺钟欹枕听, 香炉峰雪拨帘看。匡庐便是逃名地,司马仍为送老官。 心泰身宁是归处,故乡何独在长安。 宦途自此心长别,世事从今口不言。岂止形骸同土木, 兼将寿夭任乾坤。胸中壮气犹须遣,身外浮荣何足论。 还有一条遗恨事,高家门馆未酬恩。
shān lín chū yǐng   yàn cháo shì jiǔ láo shēng zǎo nián báo yǒu yān xiá zhì  
suì wǎn shēn ān shì qíng yún   zhēng lóng wěi dào qián xíng
cóng ěr jiè yīng qīng jìng   miǎn jiàn jiū jiū huǐ shēng
cháng sōng shù xià xiǎo tóu   bān 鹿 tāi jīn bái qiú yào chá yuán wèi chǎn  
lín shì jiāo yóu yún shēng jiàn shang rùn   lán yǐn shān chú huǒ zhú yōu
zuì ài quán xīn yǐn de   qīng líng rào jiē liú
gāo shuì yóu yōng   xiǎo chóng qīn hán ài zhōng zhěn tīng  
xiāng fēng xuě lián kàn kuāng biàn 便 shì táo míng   réng wèi sòng lǎo guān
xīn tài shēn níng shì guī chǔ   xiāng zài cháng ān
huàn xīn zhǎng bié   shì shì cóng jīn kǒu yán zhǐ xíng hái tóng  
jiān jiāng shòu 寿 yāo rèn qián kūn xiōng zhōng zhuàng yóu qiǎn   shēn wài róng lùn
hái yǒu tiáo hèn shì   gāo jiā mén guǎn wèi chóu ēn