钟潭行

宋代 唐庚
君不见惠州城之西,永福古寺钟崛奇。夜辄亡去黎明归,萍莎模糊水淋漓。 山僧初惊久恬嬉,一夕径去不返栖,父老嗟惜僧垂洟。 明年夏旱江水低,此钟居然水中坻。奔走往视空城陴,挽以巨缆牛百蹄。 牛喘缆绝钟不移,度不可得乃去之。江花开落水东驰,到今过者犹俯窥。 刻舟记剑真自痴,不应此物犹沙泥。
jūn jiàn huì zhōu chéng zhī 西   yǒng zhōng jué zhé wáng míng guī píng   shā shuǐ lín    
shān sēng chū jīng jiǔ tián   jìng fǎn   lǎo jiē sēng chuí  
míng nián xià hàn jiāng shuǐ   zhōng rán shuǐ zhōng chí bēn zǒu wǎng shì kōng chéng wǎn   lǎn niú bǎi    
niú chuǎn lǎn jué zhōng   nǎi zhī jiāng huā kāi luò shuǐ dōng chí dào   jīn guò zhě yóu kuī    
zhōu jiàn zhēn chī   yīng yóu shā