钟太傅荐季直表真迹后

明代 王世贞
千古谈钟书,宣示乃其最。宁知黄初载,兹表有真际。 初英丽朝阳,杂羽栖霞汭。刚柔自成克,疏密各异趣。 始展恍若新,熟玩转相媚。遂令临池者,往往无宣示。 得新多忘故,我则异于是。周鼎均所宝,康瓠乃识弃。
qiān tán zhōng shū   xuān shì nǎi zuì níng zhī huáng chū zǎi   biǎo yǒu zhēn    
chū yīng zhāo yáng   xiá ruì gāng róu chéng shū      
shǐ zhǎn huǎng ruò xīn   shú wán zhuàn xiāng mèi suì lìng lín chí zhě wǎng   wǎng xuān shì    
xīn duō wàng   shì zhōu dǐng jūn suǒ bǎo kāng   nǎi shí