种水芭蕉

宋代 赵孟坚
石上芭蕉手自移,黄梅便得雨如期。 水根联络银丝漾,风叶纷抽羽扇欹。 日验发生疑有准,心加爱护每忘疲。 犹如老大初生子,及见成人长立时。
shí shàng jiāo shǒu   huáng méi biàn 便  
shuǐ gēn lián luò yín yàng   fēng fēn chōu shàn  
yàn shēng yǒu zhǔn   xīn jiā ài měi wàng  
yóu lǎo chū shēng   jiàn chéng rén cháng shí