种树

唐代 于鹄
一树新栽益四邻,野夫如到旧山春。 树成多是人先老,垂白看他攀折人。
shù xīn zāi lín   dào jiù shān chūn
shù chéng duō shì rén xiān lǎo   chuí bái kàn pān zhé rén