中山雪

宋代 高似孙
携诗来做台州雪,台州雪好无人说。 一峰玉削昆仑柱,一天冰夹蓬莱阙。 大江不动纲罟冻,众壑皆声松竹折。 村无人行太清净,树无鸟棲俱峭绝, 丹天仙君谒帝回,赤脚泠泠踏寒月。 不管飞残水帝魂,从头尽笑春风拙。 绿华之女霓衣,从以主管进太阴妃。 法曲导引青鸾飞,仙人仙人胡不归。
xié shī lái zuò tāi zhōu xuě   tāi zhōu xuě hǎo rén shuō  
fēng xuē kūn lún zhù   tiān bīng jiā péng lái quē  
jiāng dòng gāng dòng   zhòng jiē shēng sōng zhú zhé  
cūn rén xíng tài qīng jìng   shù niǎo qiào jué  
dān tiān xiān jūn huí   chì jiǎo líng líng hán yuè  
guǎn fēi cán shuǐ hún   cóng tóu jǐn xiào chūn fēng zhuō  
绿 huá zhī   cóng zhǔ guǎn jìn tài yīn fēi  
dǎo yǐn qīng luán fēi   xiān rén xiān rén guī