钟山

唐代 李兼
白鸟江天阔,青山佛阁重。 影孤寒日塔,声殷暮烟钟。 异世文中选,当时镜里容。 犹传遗蜕骨,只在此高峰。
bái niǎo jiāng tiān kuò   qīng shān zhòng  
yǐng hán   shēng yīn yān zhōng  
shì wén zhòng xuǎn   dāng shí jìng róng  
yóu chuán tuì   zhī zài gāo fēng