仲儒烹密云龙得烹字

南北朝 邹浩
清都密云龙,遐方久驰名。无因饮天赐,叹息非公卿。 尔来牛斗间,瑞气蟠纵横。龟书识至宝,近在璧假城。 物色到君箧,发视凡骨惊。君心本铁石,从此亦变更。 自言匹夫耳,乃有怀玉声。群嘲杜潜隙,径约良友烹。 伊予岂其人,重以慰平生。可怜谢康乐,新诗徒尔鸣。
qīng dōu yún lóng   xiá fāng jiǔ chí míng yīn yǐn tiān   tàn fēi gōng qīng
ěr lái niú dòu jiān   ruì pán zòng héng guī shū shí zhì bǎo   jìn zài jiǎ chéng
dào jūn qiè   shì fán jīng jūn xīn běn tiě shí   cóng biàn gēng
yán ěr   nǎi yǒu huái 怀 shēng qún cháo qián   jìng yuē liáng yǒu pēng
rén   zhòng wèi píng shēng lián xiè kāng   xīn shī ěr míng