中秋之夕分宪张侯以陆羽泉煎茶分惠

明代 龚敩
昔有仙人陆鸿渐,性嗜苦茗心骨清。崖泉石甃举品第,好山处处留佳名。 建溪顾渚得异品,惠山之外惟中泠。琵琶洲前千越溪,镌石作灶留山坰。 龙涎倾臼古鼎翠,星火迸石寒烟青。蓬莱弱水恍不隔,一啜世累鸿毛轻。 灵山之阳东冈麓,井冽寒泉皎如玉。何年凿破太古心,云是仙人手亲掬。 乃知往者未足珍,此茗此泉当绝伦。诛茅卜居总为此,一丘一壑聊栖真。 汲清瀹碧匪曾倦,咫尺市廛少相见。高情不免留人间,却著茶经二三卷。 尔来寂寞千载馀,山荒石老人丘墟。樵夫牧子罕知识,山僧野老空长吁。 西江分宪列仙辈,暂屏喧嚣驻旌旆。云关雾幌豁然开,剩水残山价增倍。 踟蹰归马来自东,飘如翳凤乘天风。百年穷达固有异,万古高义将无同。 官舍归来细烹汲,飞翠浮光兔毫湿。韦布书生例见邀,高牙大纛嗟何及。 寒儒未必工文章,三椀浪说搜枯肠。佳期三五夜不寝,起舞皓月回清光。 妻孥大醉我独醒,仰看桂花月中影。欲读茶经且复休,漫写狂歌发深省,安得相从赋石鼎。
yǒu xiān rén hóng 鸿 jiàn   xìng shì míng xīn qīng quán shí zhòu pǐn hǎo   shān chù chù liú jiā míng    
jiàn zhǔ pǐn   huì shān zhī wài wéi zhōng líng pa zhōu qián qiān yuè juān   shí zuò zào liú shān jiōng    
lóng xián qīng jiù dǐng cuì   xīng huǒ bèng shí hán yān qīng péng lái ruò shuǐ huǎng   chuài shì lèi hóng máo 鸿 qīng    
líng shān zhī yáng dōng gāng   jǐng liè hán quán jiǎo nián záo tài xīn yún   shì xiān rén shǒu qīn    
nǎi zhī wǎng zhě wèi zhēn   míng quán dāng jué lún zhū máo zǒng wèi   qiū liáo zhēn    
qīng yuè fěi céng juàn   zhǐ chǐ shì chán shào xiāng jiàn gāo qíng miǎn liú rén jiān què   zhù chá jīng èr sān juǎn    
ěr lái qiān zǎi   shān huāng shí lǎo rén qiū qiáo hǎn zhī shí shān   sēng lǎo kōng cháng    
西 jiāng fēn xiàn liè xiān bèi   zàn píng xuān xiāo zhù jīng pèi yún guān huǎng huò rán kāi shèng   shuǐ cán shān jià zēng bèi    
chí chú guī lái dōng   piāo fèng chéng tiān fēng bǎi nián qióng yǒu wàn   gāo jiāng tóng    
guān shè guī lái pēng   fēi cuì guāng háo shī 湿 wéi shū shēng jiàn yāo gāo   dào jiē    
hán wèi gōng wén zhāng   sān wǎn làng shuō sōu cháng jiā sān qǐn   hào yuè huí qīng guāng    
zuì xǐng   yǎng kàn guì huā yuè zhōng yǐng chá jīng qiě xiū màn   xiě kuáng shēn xǐng ān   xiāng cóng shí dǐng