中秋月

宋代 黄裳
秋容瘦,秋声寂。浮云散尽霜宇寒,未见疏星点空碧。 升自东方人望浓,十二回圆喜今夕。窥澄江,开暗室。 闪闪金银动宫阙,森森冷雪排剑戟。秋气清,秋色白。 六阴中处金权高,清白合并成此魄。玉兔捣药将何为,应造神丹送仙伯。 乘兴高人无定筵,琼步徘徊未须急。金波汗漫清人神,桂华飘渺明人衣。 邀月已作明年期,月是人非宁复悲。倒尽芳樽卧清影,休问醉翁归未归。 是非今古乃常理,此情莫落霜娥耳。
qiū róng shòu   qiū shēng yún sàn jìn shuāng hán   wèi jiàn shū xīng diǎn kōng
shēng dōng fāng rén wàng nóng   shí èr huí yuán jīn kuī chéng jiāng   kāi àn shì
shǎn shǎn jīn yín dòng gōng què   sēn sēn lěng xuě pái jiàn qiū qīng   qiū bái
liù yīn zhōng chǔ jīn quán gāo   qīng bái bìng chéng dǎo yào jiāng wéi   yīng zào shén dān sòng xiān
chéng xìng gāo rén dìng yán   qióng pái huái wèi jīn hàn màn qīng rén shén   guì huá piāo miǎo míng rén
yāo yuè zuò míng nián   yuè shì rén fēi níng bēi dào jǐn fāng zūn qīng yǐng   xiū wèn zuì wēng guī wèi guī
shì fēi jīn nǎi cháng   qíng luò shuāng é ěr