中秋月

唐代 齐己
空碧无云露湿衣,群星光外涌清规。东楼莫碍渐高势, 四海待看当午时。还许分明吟皓魄,肯教幽暗取丹枝。 可怜半夜婵娟影,正对五侯残酒池。
kōng yún shī 湿   qún xīng guāng wài yǒng qīng guī dōng lóu ài jiàn gāo shì  
hǎi dài kàn dāng shí hái fēn míng yín hào   kěn jiào yōu àn dān zhī
lián bàn chán juān yǐng   zhèng duì hòu cán jiǔ chí