中秋月

唐代 李洞
四十五秋宵,月分千里毫。冷沉中岳短,光溢太行高。 不寐清人眼,移栖湿鹤毛。露华台上别,吟望十年劳。
shí qiū xiāo   yuè fèn qiān háo lěng chén zhōng yuè duǎn   guāng tài xíng gāo
mèi qīng rén yǎn   shī 湿 máo huá tái shàng bié   yín wàng shí nián láo