中秋夜宿穆陵关

宋代 李新
羁旅情怀不自禁,清霜岐路马骎骎。 一年明月最圆夜,千里故人常别心。 幸有酒沽除是醉,更无人赏又如阴。 寒蛩似识风骚意,伴我凄凄到晓吟。
qíng huái 怀 jīn   qīng shuāng qīn qīn
nián míng yuè zuì yuán   qiān rén cháng bié xīn
xìng yǒu jiǔ chú shì zuì   gèng rén shǎng yòu yīn
hán qióng shì shí fēng sāo   bàn dào xiǎo yín