中秋筵散雨馀见月色

宋代 韩琦
正苦中秋暝雨侵,忽惊凉月绽云深。壶光未透冰涵玉,鉴影微昏藓上金。 彩笔怨吟几绝望,巨觥酣战欲重寻。孀娥似慰人心郁,时放蟾辉漏薄阴。
zhèng zhōng qiū míng qīn   jīng liáng yuè zhàn yún shēn guāng wèi tòu bīng hán jiàn   yǐng wēi hūn xiǎn shàng jīn    
cǎi yuàn yín jué wàng   gōng hān zhàn zhòng xún shuāng é shì wèi rén xīn shí   fàng chán huī lòu báo yīn