中秋夕以月色静中见泉声幽处闻为韵分韵得见字

宋代 释德洪
夜清成水宿,月出波滟滟。那知是中秋,老眼欲凄眩。 此生天地间,飘泊如蓬转。朅来泊湘濒,此月凡七见。 冰轮上天衢,万里不知远。夜深度明河,轮侧明河浅。 西楼欲吹笛,馀声落哀怨。魂清到月胁,寒露纷满面。 林光泼流泉,天大微云卷。阿崇具纸笔,橘亦磨破砚。 诗成月华清,幼妇与黄绢。
qīng chéng shuǐ 宿   yuè chū yàn yàn zhī shì zhōng qiū lǎo   yǎn xuàn    
shēng tiān jiān   piāo péng zhuàn qiè lái xiāng bīn   yuè fán jiàn    
bīng lún shàng tiān   wàn zhī yuǎn shēn míng lún   míng qiǎn    
西 lóu chuī   shēng luò āi yuàn hún qīng dào yuè xié hán   fēn mǎn miàn    
lín guāng liú quán   tiān wēi yún juǎn ā chóng zhǐ   yàn    
shī chéng yuè huá qīng   yòu huáng juàn