中秋夕循清凉山步月

清代 薛时雨
薄醉御凉飔,缓步入山麓。月出山蔽之,疏影动林木。 须臾升中天,一色净如沐。清气通乾坤,好景豁心目。 世人喜美满,香花荐芬馥。儿女喜团圞,醴酒陈醲郁。 嫦娥意自闲,广寒终古独。始作作仙人,所得惟清福。 虫吟夜转静,草丰径弥曲。下山息吾庐,幽兴自然足。 回头望翠微,似有孤云宿。
báo zuì liáng   huǎn shān yuè chū shān zhī   shū yǐng dòng lín
shēng zhōng tiān   jìng qīng tōng qián kūn   hǎo jǐng huō xīn
shì rén měi mǎn   xiāng huā jiàn fēn ér tuán luán   jiǔ chén nóng
cháng é xián   guǎng 广 hán zhōng shǐ zuò zuò xiān rén   suǒ de wéi qīng
chóng yín zhuǎn jìng   cǎo fēng jìng xià shān   yōu xīng rán
huí tóu wàng cuì wēi   shì yǒu yún 宿