仲秋送人之塞上
河洲始鸣雁,白露沾我衣。念子背乡国,秋风度金微。
举头见黄叶,倏忽四散飞。如彼远游子,飘泊何当归。
人生无百年,会面安可希。行当慎霜霰,皓首以为期。
hé
河
zhōu
洲
shǐ
始
míng
鸣
yàn
雁
,
bái
白
lù
露
zhān
沾
wǒ
我
yī
衣
。
。
niàn
念
zi
子
bèi
背
xiāng
乡
guó
国
,
qiū
秋
fēng
风
dù
度
jīn
金
wēi
微
。
。
jǔ
举
tóu
头
jiàn
见
huáng
黄
yè
叶
,
shū
倏
hū
忽
sì
四
sàn
散
fēi
飞
。
。
rú
如
bǐ
彼
yuǎn
远
yóu
游
zǐ
子
,
piāo
飘
pō
泊
hé
何
dāng
当
guī
归
。
。
rén
人
shēng
生
wú
无
bǎi
百
nián
年
,
huì
会
miàn
面
ān
安
kě
可
xī
希
。
。
háng
行
dāng
当
shèn
慎
shuāng
霜
xiàn
霰
,
hào
皓
shǒu
首
yǐ
以
wéi
为
qī
期
。
。