中秋赏月

宋代 朱松
去年中秋雨,野芦凄薄寒。惊尘暗一方,客枕那得安。 起呼对床笫,揽衣步蹒跚。握手仰太息,宇宙何时宽。 今年中秋月,并海窥涛澜。坐看郁蓝天,忽涌白玉盘。 眷言双峰客,倚闾念衣单。亦复取樽酒,承颜有馀欢。 天涯等牢落,世路方艰难。且遵秉烛语,毋为泣河叹。 停杯玩飞辙,河汉静不湍。痴儿亦不眠,苦觅蛙兔看。 洲出暗潮落,鬓衰香雾漙。佳句付惠连,何时解归鞍。
nián zhōng qiū   báo hán jīng chén àn fāng   zhěn de ān    
duì chuáng   lǎn pán shān shǒu yǎng tài   zhòu shí kuān    
jīn nián zhōng qiū yuè   bìng hǎi kuī tāo lán zuò kàn lán tiān   yǒng bái pán    
juàn yán shuāng fēng   niàn dān zūn jiǔ chéng   yán yǒu huān    
tiān děng láo luò   shì fāng jiān nán qiě zūn bǐng zhú   wèi tàn    
tíng bēi wán fēi zhé   hàn jìng tuān chī ér mián   kàn    
zhōu chū àn cháo luò   bìn shuāi xiāng tuán jiā huì lián   shí jiě guī ān