中秋见海

宋代 陆文圭
雁叫霜寒木叶飞,西风亭一立瑶姬。 从来冷淡能禁雪,不意孤高也竞时。 松友旧盟寒岁晚,桂华佳约赴秋期。 倚窗索笑空妹媚,汝解能宽宋玉悲。
yàn jiào shuāng hán fēi   西 fēng tíng yáo  
cóng lái lěng dàn néng jìn xuě   gāo jìng shí  
sōng yǒu jiù méng hán suì wǎn   guì huá jiā yuē qiū  
chuāng suǒ xiào kōng mèi mèi   jiě néng kuān sòng bēi