中秋和赵孟弘二首 其一

唐代 王翰
广寒深处有仙家,跨出秋空白玉蟆。颢气挟寒成露颗,轻风拂曙结霜华。 冰盘出海无纤翳,宝鉴当空绝点瑕。拟向清虚瞻兔魄,不堪老眼欲生花。
guǎng 广 hán shēn chù yǒu xiān jiā   kuà chū qiū kòng bái hào xié hán chéng   qīng fēng shǔ jié shuāng huá
bīng pán chū hǎi xiān   bǎo jiàn dāng kōng jué diǎn xiá xiàng qīng zhān   kān lǎo yǎn shēng huā