中秋登白纻山呈同游苏寺丞

宋代 郭祥正
平湖万顷浮青玉,嫦娥更揽寒光浴。天高星稀鱼雁沈,风静云消丝管逐。 试听郭子今宵歌,对月不饮奈愁何。上尽高山万丈之绝顶,侧身可以攀明河。 明河洗君耳,明月照君面。暂来空洞无物逍遥乡,安用声名誇海县。 前年从军梅山下,林黑只忧偏弩射。去岁点夫大河北,黄土吹衣无昼夜。 劳劳功业安在哉,出林之木风先摧。有言不得见天子,卷舌却出金门来。 流光差池鬓垂雪,幸对南山值佳节。更在桓公游处游,自纾悲歌更清越。 登高何必须重九,零落黄花污浓酒。岂如桂子散秋香,采露金人举纤手。 举纤手,饮未休,月轮忽转西山头。明年此会定南北,沈思使我增离忧。 荆榛满眼世路恶,恩忘水覆终难收。田文昔日三千客,去住如今均一丘。 噫吁嚱,达亦不足恃,穷亦不足羞。但愿明月照我酒,古来秉烛供遨游。 因谁为谢北海若,酩酊不辨马与牛。
píng wàn qǐng qīng   cháng é gèng lǎn hán guāng tiān gāo xīng yàn shěn fēng   jìng yún xiāo guǎn zhú    
shì tīng guō zi jīn xiāo   duì yuè yǐn nài chóu shàng jǐn gāo shān wàn zhàng zhī jué dǐng   shēn pān míng    
míng jūn ěr   míng yuè zhào jūn miàn zàn lái kōng dòng xiāo yáo xiāng ān   yòng shēng míng kuā hǎi xiàn    
qián nián cóng jūn méi shān xià   lín hēi zhǐ yōu piān shè suì diǎn běi huáng   chuī zhòu    
láo láo gōng ān zài zāi   chū lín zhī fēng xiān cuī yǒu yán jiàn tiān juǎn   shé què chū jīn mén lái    
liú guāng chā chí bìn chuí xuě   xìng duì nán shān zhí jiā jié gèng zài huán gōng yóu chù yóu   shū bēi gèng qīng yuè    
dēng gāo chóng jiǔ   líng luò huáng huā nóng jiǔ guì sàn qiū xiāng cǎi   jīn rén qiàn shǒu    
qiàn shǒu   yǐn wèi xiū   yuè lún zhuǎn 西 shān tóu míng nián huì dìng nán běi shěn   shǐ 使 zēng yōu    
jīng zhēn mǎn yǎn shì è   ēn wàng shuǐ zhōng nán shōu tián wén sān qiān   zhù jīn jūn qiū    
  shì   qióng xiū dàn yuàn míng yuè zhào jiǔ   lái bǐng zhú gōng áo yóu    
yīn shuí wèi xiè běi hǎi ruò   mǐng dǐng biàn niú