中秋碧云师送蟹

宋代 张宪
天风吹绽黄金粟,檐前老兔飞寒玉。客窗不记是中秋,但觉邻家酒浆熟。 泖田秋霁稻未镰,苇箔竹断收团尖。红膏溢齿嫩乳滑,脆美簇簇橙丝甜。 无肠公子誇钁铄,两戟前驱终受缚。靥心昼煖白玉脐,夔牟夜泣红铜壳。 曲生风度亦可怜,且对霜娥供大嚼。酒后高歌绕碧云,九峰一夜霜华落。
tiān fēng chuī zhàn huáng jīn   yán qián lǎo fēi hán chuāng shì zhōng qiū dàn   jué lín jiā jiǔ jiāng shú    
mǎo tián qiū dào wèi lián   wěi zhú duàn shōu tuán jiān hóng gāo chǐ nèn 齿 huá cuì   měi chéng tián    
cháng gōng kuā jué shuò   liǎng qián zhōng shòu xīn zhòu nuǎn bái kuí   móu hóng tóng    
shēng fēng lián   qiě duì shuāng é gōng jué jiǔ hòu gāo rào yún jiǔ   fēng shuāng huá luò