中秋

宋代 文天祥
不教收骨瘴江边,驱向胡沙着去鞭。 旧夺宫袍空独步,新食宫饭饱孤眠。 客程恰与秋天半,人影何如月倍圆。 犹是江南佳丽地,徘徊把酒看苍天。
jiào shōu zhàng jiāng biān   xiàng shā zhe biān
jiù duó gōng páo kōng   xīn shí gōng fàn bǎo mián
chéng qià qiū tiān bàn   rén yǐng yuè bèi yuán
yóu shì jiāng nán jiā   pái huái jiǔ kàn cāng tiān