中秋

宋代 洪皓
旧时相识惟明月,三五而盈盈又缺。 盈时常少缺常多,恰惟人间足离虽。 我今一别已三年,中秋三见望舒圆。 乌衣燕子尚得返,鸿雁正尔翔幽燕。 此时蟋蟀犹在宇,声声悲吟正独处。 耿耿不官梦难成,翩翩蝴蝶亦辞去。 寒阄韵咽草木黄,金风恻恻奏清商。 援琴拟操明月吹,调高曲古转凄凉。 母曰嗟予久行役,宁知万晨为羁客。 乌鹊南飞飞不高,愿为黄鹄无羽翼。 潇相水疾影沉沉,鄂渚楼高兴又深。 明年此际知何处,再睹婵娟照客心。
jiù shí xiāng shí wéi míng yuè   sān ér yíng yíng yòu quē  
yíng shí cháng shǎo quē cháng duō   qià wéi rén jiān suī  
jīn bié sān nián   zhōng qiū sān jiàn wàng shū yuán  
yàn zi shàng fǎn   hóng 鸿 yàn zhèng ěr xiáng yōu yàn  
shí shuài yóu zài   shēng shēng bēi yín zhèng chǔ  
gěng gěng guān mèng nán chéng   piān piān dié  
hán jiū yùn yàn cǎo huáng   jīn fēng zòu qīng shāng  
yuán qín cāo míng yuè chuī   diào gāo zhuǎn liáng  
yuē jiē jiǔ xíng   níng zhī wàn chén wèi  
què nán fēi fēi gāo   yuàn wèi huáng  
xiāo xiāng shuǐ yǐng chén chén   è zhǔ lóu gāo xīng yòu shēn  
míng nián zhī chǔ   zài chán juān zhào xīn