仲女挽诗

宋代 魏了翁
荆江春梦断,虞殡夜魂孤。 未及陪宗室,应难袝舅姑。 一时母从子,百岁妇随夫。 经礼缘情制,临风老泪枯。
jīng jiāng chūn mèng duàn   bìn hún  
wèi péi zōng shì   yìng nán jiù  
shí cóng   bǎi suì suí  
jīng yuán qíng zhì   lín fēng lǎo lèi