终南(一作陈季卿诗)

唐代 终南山翁
霜鹤鸣时夕风急,乱鸦又向寒林集。 此君辍棹悲且吟,独对莲花一峰立。
shuāng míng shí fēng   luàn yòu xiàng hán lín
jūn chuò zhào bēi qiě yín   duì lián huā fēng