终南山双峰草堂作

唐代 岑参
敛迹归山田,息心谢时辈。昼还草堂卧,但与双峰对。 兴来恣佳游,事惬符胜概。著书高窗下,日夕见城内。 曩为世人误,遂负平生爱。久与林壑辞,及来松杉大。 偶兹近精庐,屡得名僧会。有时逐樵渔,尽日不冠带。 崖口上新月,石门破苍霭。色向群木深,光摇一潭碎。 缅怀郑生谷,颇忆严子濑。胜事犹可追,斯人邈千载。
liǎn guī shān tián   xīn xiè shí bèi zhòu hái cǎo táng   dàn shuāng fēng duì
xīng lái jiā yóu   shì qiè shèng gài zhù shū gāo chuāng xià   jiàn chéng nèi
nǎng wèi shì rén   suì píng shēng ài jiǔ lín   lái sōng shān
ǒu jìn jīng   míng sēng huì yǒu shí zhú qiáo   jìn guàn dài
kǒu shàng xīn yuè   shí mén cāng ǎi xiàng qún shēn   guāng yáo tán suì
miǎn huái 怀 zhèng shēng   yán lài shèng shì yóu zhuī   rén miǎo qiān zǎi