终南僧
声利掀天竟不闻,草衣木食度朝昏。
遥思山雪深一丈,时有仙人来打门。
shēng
声
lì
利
xiān
掀
tiān
天
jìng
竟
bù
不
wén
闻
,
cǎo
草
yī
衣
mù
木
shí
食
dù
度
cháo
朝
hūn
昏
。
。
yáo
遥
sī
思
shān
山
xuě
雪
shēn
深
yī
一
zhàng
丈
,
shí
时
yǒu
有
xiān
仙
rén
人
lái
来
dǎ
打
mén
门
。
。