【中吕】阳春曲_知几知荣知

元代 白朴
知几 知荣知辱牢缄口,谁是谁非暗点头。诗书丛里且淹留。闲袖手,贫煞也风流。 今朝有酒今朝醉,且尽樽前有限杯。回头沧海又尘飞。日月疾,白发故人稀。 不因酒困因诗困,常被吟魂恼醉魂。四时风月一闲身。无用人,诗酒乐天真。 张良辞汉全身计,范蠡归湖远害机。乐山乐水总相宜。君细推,今古几人知。 题情 轻拈斑管书心中,细折银笺写恨词。可怜不惯害相思,则被你个肯字儿,迄逗我许多时。鬓云懒理松金凤,胭粉慷施减玉容。伤情经岁绣帏空,心绪冗,闷倚翠屏风。 慷拈粉线闲金缕,懒酌琼浆冷玉壶。才郎一去信音疏,长叹吁,香脸泪如珠。 从来好事天生俭,自古瓜儿苦后甜。奶娘催逼紧拘钳,甚是严,越间阻越情忺。 笑将红袖遮银烛,不放才郎夜看书。相偎相抱取欢娱,止不过迭应举,及第待何如。 百忙里铰甚鞋儿样,寂寞帏冷篆香。向前搂定可赠娘,止不过赶嫁妆,误了又何妨。
zhī
zhī róng zhī láo jiān kǒu   shuí shì shuí fēi àn diǎn tóu shī shū cóng qiě yān liú xián xiù shǒu   pín shā fēng liú
jīn zhāo yǒu jiǔ jīn zhāo zuì   qiě jǐn zūn qián yǒu xiàn bēi huí tóu cāng hǎi yòu chén fēi yuè   bái rén
yīn jiǔ kùn yīn shī kùn   cháng bèi yín hún nǎo zuì hún shí fēng yuè xián shēn yòng rén   shī jiǔ tiān zhēn
zhāng liáng hàn quán shēn   fàn guī yuǎn hài shān yào shuǐ zǒng xiāng jūn tuī   jīn rén zhī
qíng
qīng niān bān guǎn shū xīn zhōng   zhé yín jiān xiě hèn lián guàn hài xiāng   bèi kěn ér   dòu duō shí bìn yún lǎn sōng jīn fèng   yān fěn kāng shī jiǎn róng shāng qíng jīng suì xiù wéi kōng   xīn rǒng   mèn cuì píng fēng
kāng niān fěn xiàn 线 xián jīn   lǎn zhuó qióng jiāng lěng cái láng xìn yīn shū   zhǎng tàn   xiāng liǎn lèi zhū
cóng lái hǎo shì tiān shēng jiǎn   guā ér hòu tián nǎi niáng cuī jǐn qián   shèn shì yán   yuè jiàn yuè qíng xiān
xiào jiāng hóng xiù zhē yín zhú   fàng cái láng kàn shū xiāng wēi xiāng bào huān   zhǐ guò dié yìng   dài
bǎi máng jiǎo shén xié ér yàng   wéi lěng zhuàn xiāng xiàng qián lǒu dìng zèng niáng   zhǐ guò gǎn jià zhuang   le yòu fáng