【中吕】阳春曲 赠茶肆

宋代 李德载
茶烟一缕轻轻,搅动兰膏四座香,烹煎妙手赛维扬。非是谎,下马试来尝。 黄金碾畔香尘细,碧玉瓯中白雪飞,扫醒破闷和脾胃。风韵美,唤醒睡希夷。 蒙山顶上春光早,扬子江心水味高,陶家学士更风骚。应笑倒,销金帐饮羊 羔。 龙团香满三江水,石鼎诗成七步才,襄王无梦到阳台。归去来,随处是蓬莱。 一瓯佳味侵诗梦,七碗清香胜碧简,竹炉汤沸火初红。两腋风,人在广寒宫。 木瓜香带千林杏,金橘寒生万壑冰,一瓯甘露更驰名。恰二更,梦断酒初醒。 兔毫盏内新尝罢,留得余香在齿牙,一瓶雪水最清佳。风韵煞,到底属陶家。 龙须喷雪浮瓯面,凤髓和云泛盏弦,劝君休惜杖头钱。学玉川,平地便升仙。 金樽满劝羊羔酒,不似灵芽泛玉瓯,声名喧满岳阳楼。夸妙手,博士便风流。 金芽嫩采枝头露,雪乳香浮塞上酥,我家奇品世间无。君听取,声价彻皇都。
chá yān qīng qīng     jiǎo dòng lán gāo zuò xiāng   pēng jiān miào shǒu sài wéi yáng fēi shì huǎng   xià shì lái cháng
huáng jīn niǎn pàn xiāng chén   ōu zhōng bái xuě fēi   sǎo xǐng mèn wèi fēng yùn měi   huàn xǐng shuì
méng shān dǐng shàng chūn guāng zǎo   yáng jiāng xīn shuǐ wèi gāo   táo jiā xué shì gèng fēng sāo yīng xiào dào   xiāo jīn zhàng yǐn yáng
gāo
lóng tuán xiāng mǎn sān jiāng shuǐ   shí dǐng shī chéng cái   xiāng wáng mèng dào yáng tái guī lái   suí chù shì péng lái
ōu jiā wèi qīn shī mèng   wǎn qīng xiāng shèng jiǎn   zhú tāng fèi huǒ chū hóng liǎng fēng   rén zài guǎng 广 hán gōng
guā xiāng dài qiān lín xìng   jīn hán shēng wàn bīng   ōu gān gèng chí míng qià èr gēng   mèng duàn jiǔ chū xǐng
háo zhǎn nèi xīn cháng   liú xiāng zài chǐ 齿   píng xuě shuǐ zuì qīng jiā fēng yùn shā   dào shǔ táo jiā
lóng pēn xuě ōu miàn   fèng suǐ yún fàn zhǎn xián   quàn jūn xiū zhàng tóu qián xué chuān   píng biàn 便 shēng xiān
jīn zūn mǎn quàn yáng gāo jiǔ   shì líng fàn ōu   shēng míng xuān mǎn yuè yáng lóu kuā miào shǒu   shì biàn 便 fēng liú
jīn nèn cǎi zhī tóu   xuě xiāng sāi shàng   jiā pǐn shì jiān jūn tīng   shēng jià chè huáng dōu