【中吕】十二月兼尧民歌

元代 张养浩
从跳出功名火坑,来到这花月蓬瀛。守着这良田数顷,看一会雨种烟耕。倒大来心头不惊,每日家直睡到天明。 见斜川鸡犬乐升平,绕屋桑麻翠烟生。杖藜无处不堪行,满目云山画难成。泉声,响时仔细听,转觉柴门静。 寒食道中 清明禁烟,雨过郊原,三四株溪边杏桃,一两处墙里秋千。隐隐的如闻管弦,却原来是流水溅溅。人家浑似武陵源,烟霭蒙蒙淡春天。游人马上袅金鞭,野老田间话丰年。山川,都来杖屦边,早子称了闲居愿。 遂闲堂即事 堂名遂闲,偃息其间。对着这青编四围、翠玉千竿。壁上关仝范宽,枕上陈抟。 古铜围座锦斓斑,玛瑙杯斟水晶寒。灵石相间玉潺湲,笔砚窗前雨声干。倒大来清安,柴门势不关,一任云飞散。 秋池散虑 池亭草苫,书架牙签。对着这烟波绿惨,霜叶红酣。太湖石神剜鬼劚,掩映着这松杉。恰便似蛟龙飞绕玉巉岩,忄害的些野鹿山猿半痴憨。呼童忙为卷疏帘,老子无语但掀髯。遥瞻,云山露半尖,越显的秋光淡。
cóng tiào chū gōng míng huǒ kēng   lái dào zhè huā yuè péng yíng shǒu zhe zhè liáng tián shù qǐng   kàn huì zhǒng yān gēng dǎo lái xīn tóu jīng   měi jiā zhí shuì dào tiān míng
jiàn xié chuān quǎn shēng píng   rào sāng cuì yān shēng zhàng chǔ kān xíng   mǎn yún shān huà nán chéng quán shēng   xiǎng shí tīng   zhuǎn jué chái mén jìng
hán shí dào zhōng
qīng míng jìn yān   guò jiāo yuán   sān zhū biān xìng táo   liǎng chù qiáng qiū qiān yǐn yǐn de wén guǎn xián   què yuán lái shì liú shuǐ jiān jiān rén jiā hún líng yuán   yān ǎi méng méng dàn chūn tiān yóu rén shàng niǎo jīn biān   lǎo tián jiān huà fēng nián shān chuān   dōu lái zhàng biān   zǎo chēng le xián yuàn
suì xián táng shì
táng míng suì xián   yǎn jiān duì zhe zhè qīng biān wéi cuì qiān gān 竿 shàng guān tóng fàn kuān   zhěn shàng chén tuán
tóng wéi zuò jǐn lán bān   nǎo bēi zhēn shuǐ jīng hán líng shí xiāng jiàn chán yuán   yàn chuāng qián shēng gàn dǎo lái qīng ān   chái mén shì guān   rèn yún fēi sàn
qiū chí sàn
chí tíng cǎo shān   shū jià qiān duì zhe zhè yān 绿 cǎn   shuāng hóng hān tài shí shén wān guǐ zhú   yǎn yìng zhe zhè sōng shān qià biàn 便 jiāo lóng fēi rào chán yán   xin hài de xiē 鹿 shān yuán bàn chī hān tóng máng wèi juǎn shū lián   lǎo zi dàn xiān rán yáo zhān   yún shān bàn jiān   yuè xiǎn de qiū guāng dàn