仲良见和再和谢焉四首 其二

宋代 杨万里
谁谓陈三远,髯张下笔亲。夫何此意合,恐有宿生因。 我岂慵开眼,年来寡见人。更烦彫好句,割取楚江春。
shuí wèi chén sān yuǎn   rán zhāng xià qīn kǒng   yǒu shēng 宿 yīn    
yōng kāi yǎn   nián lái guǎ jiàn rén gèng fán diāo hǎo   chǔ jiāng chūn