种兰

宋代 苏辙
兰生幽谷无人识,客种东轩遗我香。 知有清芬能解秽,更怜细叶巧凌霜。 根便密石秋芳草,丛倚修筠午荫凉。 欲遣蘼芜共堂下,眼前长见楚词章。
lán shēng yōu rén shí   zhǒng dōng xuān xiāng  
zhī yǒu qīng fēn néng jiě huì   gèng lián qiǎo líng shuāng  
gēn biàn 便 shí qiū fāng cǎo   cóng xiū yún yìn liáng  
qiǎn gòng táng xià   yǎn qián zhǎng jiàn chǔ zhāng