种菊

宋代 张耒
何馨香之芬敷兮,昌绿叶而紫茎。是其名为菊兮,爰植予之中庭。 性清平而不躁兮,味甘爽而充烹。当秋露之惨凄兮,舒煌煌之华英。 色正而丽兮,气芬以清。纯静秀洁兮,族茂群荣。采食以时兮,天和以宁。 颖轻窍达兮,瞳子清明。散败流浊兮,风宣滞行。仙圣所饵兮,屏除臭腥。 久嗜不废兮,将延尔龄。嗟予生兮,蹇薄烦冥。忧饥畏寒兮,微禄以生。 终曷归兮,山林是营。膏粱鼎食兮,方丈纵横。炙熊之蹯兮,龙醢羊羹。 彼得有命兮,吾奚尔荣。惟兹佳菊兮,野实以生。采撷咀食兮,荐俎盈登。 求之孔易兮,世焉莫争。我有久疾兮,壅塞烦昏。支节坚痹兮,气阏于元。 惫不能支兮,外壅中乾。疥癣得志兮,蛲蛔伏蟠。餐华秋冬兮,食叶春夏。 集新易故兮,尔功是假。宁康我躯兮,骨节坚良。产和剔戾兮,其乐洋洋。 反华于玄兮,易瘘以强。忘生绝俗兮,深潜远藏。骖驾云雾兮,呼吸太阳。 招友彭咸兮,御风以翔。吁嗟此菊兮,吾于尔望。
xīn xiāng zhī fēn   chāng 绿 ér jīng shì míng wéi yuán   zhí zhī zhōng tíng    
xìng qīng píng ér zào   wèi gān shuǎng ér chōng pēng dāng qiū zhī cǎn shū   huáng huáng zhī huā yīng    
zhèng ér   fēn qīng chún jìng xiù jié   mào qún róng cǎi shí shí tiān   níng      
yǐng qīng qiào   tóng qīng míng sàn bài liú zhuó fēng   xuān zhì xíng xiān shèng suǒ ěr bǐng chú   chòu xīng      
jiǔ shì fèi   jiāng yán ěr líng jiē shēng jiǎn   báo fán míng yōu wèi hán wēi   shēng      
zhōng guī   shān lín shì yíng gāo liáng dǐng shí fāng   zhang zòng héng zhì xióng zhī fán lóng hǎi   yáng gēng      
yǒu mìng   ěr róng wéi jiā   shí shēng cǎi xié shí jiàn   yíng dēng      
qiú zhī kǒng   shì yān zhēng yǒu jiǔ yōng   fán hūn zhī jié jiān è   yuán      
bèi néng zhī   wài yōng zhōng qián jiè xuǎn zhì náo   huí pán cān huá qiū dōng shí   chūn xià      
xīn   ěr gōng shì jiǎ níng kāng   jié jiān liáng chǎn   yáng yáng      
fǎn huá xuán   lòu qiáng wàng shēng jué shēn   qián yuǎn cáng cān jià yún   tài yang      
zhāo yǒu péng xián   fēng xiáng jiē   ěr wàng