重经洞霄

宋代 周文璞
曩既负幽讨,今敢萌遐心。 扶桑下阳驭,砮磬浮空林。 琼台渺詄荡,蕊佩栖高深。 屡见仙骥舞,遥聆玄女吟。 如遂睹开辟,那复忧崎嵚。 抱关职贵重,启闭非所任。 灵飚制虬户,同此琅琅音。 愿并翠绡水,写之朱丝琴。
nǎng yōu tǎo   jīn gǎn méng xiá xīn  
sāng xià yáng   qìng kōng lín  
qióng tái miǎo dié dàng   ruǐ pèi gāo shēn  
jiàn xiān   yáo líng xuán yín  
suì kāi   yōu qīn  
bào guān zhí guì zhòng   fēi suǒ rèn  
líng biāo zhì qiú   tóng láng láng yīn  
yuàn bìng cuì xiāo shuǐ   xiě zhī zhū qín