重寄荔枝与杨使君,时闻杨使君欲种植故有落句之戏

唐代 白居易
摘来正带凌晨露,寄去须凭下水船。映我绯衫浑不见, 对公银印最相鲜。香连翠叶真堪画,红透青笼实可怜。 闻道万州方欲种,愁君得吃是何年。
zhāi lái zhèng dài líng chén   píng xià shuǐ chuán yìng fēi shān hún jiàn  
duì gōng yín yìn zuì xiāng xiān xiāng lián cuì zhēn kān huà   hóng tòu qīng lóng shí lián
wén dào wàn zhōu fāng zhǒng   chóu jūn chī shì nián