仲家浅

清代 吴锡麒
凫云吹欲落,峄雨晴不飞。万柳绿无次,高低隐斜晖。 其上仲子庙,俯瞰渔家矶。庙前晒破网,墙上堆蓑衣。 即是其子姓,百代犹相依。惭予负米人,轻自离庭闱。 愿言诉怀抱,不见剑佩归。天暝水风大,月上人影稀。 安得农丈人,鸡黍慰我饥。
yún chuī luò   qíng fēi wàn liǔ 绿 gāo   yǐn xié huī    
shàng zhòng miào   kàn jiā miào qián shài wǎng qiáng   shàng duī suō    
shì xìng   bǎi dài yóu xiāng cán rén qīng   tíng wéi    
yuàn yán huái 怀 bào   jiàn jiàn pèi guī tiān míng shuǐ fēng yuè   shàng rén yǐng    
ān nóng zhàng rén   shǔ wèi