重饯李九时毅赋得南楼月
娟娟临古戍,晃晃辞烟树。
寒通云梦深,白映苍祠莫。
胡床看逾近,楚酒愁难驻。
雁背欲成霜,林梢初泫露。
故人明夜泊,相望定何处?且照东湖归,行送归舟去。
juān
娟
juān
娟
lín
临
gǔ
古
shù
戍
,
huǎng
晃
huǎng
晃
cí
辞
yān
烟
shù
树
。
。
hán
寒
tōng
通
yún
云
mèng
梦
shēn
深
,
bái
白
yìng
映
cāng
苍
cí
祠
mò
莫
。
。
hú
胡
chuáng
床
kàn
看
yú
逾
jìn
近
,
chǔ
楚
jiǔ
酒
chóu
愁
nán
难
zhù
驻
。
。
yàn
雁
bèi
背
yù
欲
chéng
成
shuāng
霜
,
lín
林
shāo
梢
chū
初
xuàn
泫
lù
露
。
。
gù
故
rén
人
míng
明
yè
夜
pō
泊
,
xiāng
相
wàng
望
dìng
定
hé
何
chǔ
处
?
qiě
且
zhào
照
dōng
东
hú
湖
guī
归
,
xíng
行
sòng
送
guī
归
zhōu
舟
qù
去
。
。