重会大方禅师

宋代 释德洪
霜颅玉骨眉有棱,孤风照人虔敬增。寒松撼空夜瑟瑟,古井吞秋波不兴。 天柱峰前额加手,一别十年弹指久。嗟予尘土化征衣,爱君坐中舟壑走。 绳床为拂两头尘,响答空岩笑语新。人间何从得此客,解令寒谷夜生春。
shuāng méi yǒu léng   fēng zhào rén qián jìng zēng hán sōng hàn kōng   jǐng tūn qiū xīng    
tiān zhù fēng qián é jiā shǒu   bié shí nián tán zhǐ jiǔ jiē chén huà zhēng ài   jūn zuò zhōng zhōu zǒu    
shéng chuáng wèi liǎng tóu chén   xiǎng kōng yán xiào xīn rén jiān cóng jiě   lìng hán shēng chūn