种蘹香

明代 刘基
蘹香体虚柔,本自南土出。毛芒散纤叶,旖旎怯朝日。 芳菲挺众卉,辛美更无匹。况能已疝瘘,兼理肠胃疾。 种之近庭阶,离离看新茁。驱童斩竹枝,扶植待秋实。 常恐风雨恶,摧折伤弱质。蒺藜生道傍,延蔓何绵密。 岂无荷锄人,夕薙旦已出。上天意何如,感叹靡终毕。 松柏多斧斤,山林日萧瑟。
huái xiāng róu   běn nán chū máo máng sàn xiān   qiè cháo
fāng fēi tǐng zhòng huì   xīn měi gèng kuàng néng shàn lòu   jiān cháng wèi
zhǒng zhī jìn tíng jiē   kàn xīn zhuó tóng zhǎn zhú zhī   zhí dài qiū shí
cháng kǒng fēng è   cuī shé shāng ruò zhì shēng dào bàng   yán màn mián
chú rén   dàn chū shàng tiān   gǎn tàn zhōng
sōng bǎi duō jīn   shān lín xiāo